Nó – một thằng con trai vừa bước qua tuổi 18 chưa lâu đã kể về thế cục mình , trong những ngày nằm trong Trại tạm giam Công an tỉnh Phú Thọ như thế này: “... Thơ ấu ngây dại của tôi cứ im lặng đi bên lề những nỗi buồn trực ban. Nỗi buồn nào nhận mãi cũng thành quen. Vị (Mùi) dần , tôi thấy mình vô cảm trước những trận đòn , những lời mắng thậm tệ , da thịt tôi cũng trở nên chai sạn , tâm hồn tôi cũng dần trở nên chai sạn... Tính cách của bác mẹ tôi chỉ như chiếc áo khoác người ta mặc bên ngoài để che đậy những rách nát bên trong , hoặc nó cũng chẳng là gì cả , một sự trống rỗng vô hình...”. Tôi kinh ngạc bởi cách hành văn của Nguyễn Mạnh Tùng , một phạm đồ đang trả án về tội ma túy ở Trại tạm giam Công an tỉnh Phú Thọ , trong bài viết tham dự cuộc thi “Sự nuối tiếc và niềm tin hướng thiện” mà Tổng cục 8 vừa tổ chức. Tương lai của nó đã khác , nếu nó nhận được thập toàn sự quan hoài , chăm nom của gia đình , đặc biệt là người cha. Nỗi buồn nào nhận mãi cũng thành quen Cứ theo những gì Tùng kể chuyện thì thơ ấu của nó khá êm đềm , nhưng hình như thời kì đó không lâu , chuẩn xác thì chỉ kéo dài được 10 năm đầu đời. Tùng được sống trong sự thương yêu của cha mẹ như những đứa trẻ khác. Nhưng từ khi nó bước chân vào cấp hai , không hiểu sao bố nó cư xử với nó khác hẳn. Những trận đòn roi , những lời mắng chửi cứ như được người cha gom sẵn để dành riêng cho nó. “Từ một người cha yêu chiều tôi hết mực , bố trở nên thay đổi một cách lạ lùng. Không còn những lời dặn dò tôi trước lúc đi học , không còn những câu yên ủi những lúc tôi bị điểm kém. Thay vào đó là những trận đòn roi , là ánh mắt , là những nỗi hằn học không rõ ràng để hiểu biết. Thời khắc ấy , năm nào tôi cũng là học trò khá của lớp , được thầy cô đánh giá là một học trò ngoan ngoãn. Ngày tháng trôi qua , tôi vẫn cam chịu những trận đòn mà bố tôi gây ra. Còn mẹ tôi chỉ biết im lặng và yên ủi tôi. Một bầu không khí không rõ ràng để hiểu biết , nặng nề bao phủ lên cuộc sống gia đình , mẹ vẫn như một cái bóng , cha hàng ngày vẫn ném về phía tôi cái nhìn hằn học”. Rồi một ngày , Tùng đã tìm được câu phúc đáp cho những cư xử ác nghiệt mà người cha dành cho nó. Vô tình một lần đi chơi về , Tùng ngẫu nhiên thấy bác mẹ cãi nhau. Đứng ở ngoài một lúc , Tùng thấy người cha định đánh mẹ nó. Nó gấp gấp xốc vào để can. Không ngờ , người cha tát nó một cái như trời giáng và ông nói một câu cay độc , đến chết nó cũng không bao giờ quên: “Mày không phải là con tao”. Câu nói như lưỡi dao nhọn cắm sâu vào trái tim non nớt của nó , khiến Tùng muốn ngã quị. Một nỗi đắng cay dâng trào. Hóa ra , đó chính là căn nguyên khiến ông ta cư xử với nó bao ngày tháng qua chỉ có sự hằn học và sự hận cừu. “Nhưng trái tim của tôi vẫn hướng về mẹ , tôi không bao giờ tin mẹ tôi lại là người như thế , tôi Ngờ vực , không bao giờ tin” – Tùng đã thốt lên những lời mà tôi đồ rằng cùng với nó sẽ là chan hòa nước mắt. Nó luôn tin vào người mẹ nhưng lại không đủ bản lãnh để vượt qua chính những day dứt , những day dứt tự trong tâm hồn nó. Nó bắt đầu chán nản và buông thả chính mình. Bắt đầu với những trò chơi điện tử , chơi game đến quên ăn , quên ngủ. Bắt đầu bằng những ngày bỏ học để lang thang. “Tôi không Hữu ý định kể ra câu chuyện của thế cục mình như một sự phân bua , một sự cãi cho những lỗi lầm mà tôi đã gây ra. Nhưng thơ ấu của tôi nếu nhận được sự bao dong , thương yêu , chăm nom ân tình của cha , có khả năng tôi sẽ khác. Chủ trương mách bảo tôi , hoặc phải biết cam chịu , hoặc phải quấy phá , bướng tàng. Từ một đứa con ngoan ngoãn , hiền từ , giờ đây tôi trở nên một con người ương bướng , cù nhây lợm. Tôi trở nên một đứa bất trị trong mắt bố” – Tùng viết. Lên đến niên học cấp 3 , việc cả ngày cắm đầu vào quán game đối với Tùng đã trở nên xưa cũ. Nó bắt đầu làm quen với những cuộc chơi qua đêm , reo hò , nhảy nhót đến sáng. Mà trong những cuộc thác loạn này , một thứ không bao giờ có khả năng thiếu , đó là ma túy. Một đêm mà Tùng nói “là số mệnh của đời mình” , nó đã sa vào ma túy , để rồi sau này nó phải lĩnh án 27 tháng tù ngồi , nó không biết tại sao khi ấy lại làm thế , chỉ biết rằng , nó hận cha , nó hận tất cả những nhời nhẽ ác nghiệt mà ông ta đã dành cho nó. Nó hận thế cục tại sao lại sinh ra nó nhưng lại không cho nó hưởng những điều ấm áp , thuận hoà từ gia đình. Nó có nhà đấy nhưng giờ chỉ là nơi thảng hoặc để nó ghé qua , như lữ điếm. Liều lượng ma túy nó sử dụng mỗi ngày nhiều lên , rồi đến lúc Tùng chơi thông ngày , thông đêm , lúc nào trong trí óc của nó cũng chỉ hiện lên hai từ “ma túy”. Thân hình nó cũng suy sụp , gầy nhẳng , xanh mét. Lại nhiều lần nó tự nhủ lòng phải cai , nhưng lại chính nó bất lực trước sự vật vã mà ma túy hành tội nó. Tùng biết , ma túy không có gì là thuận hoà , nhưng lại giúp nó quên đi nhiều chuyện. Nó trở nên một kẻ sống buông thả , nó bỏ học suốt ngày để đi chơi , nó đánh cắp vặt để lấy tiền mua ma túy. Càng ngày , nó càng lún sâu vào con đường tội tình. Bố ơi , hãy đến thăm con Tùng bị Công an bắt vào một ngày cuối hè , trời bắt đầu chuyển sang thu. Nó run rẩy và muốn có ai đó ở bên cạnh để có khả năng bớt chút đi nỗi sợ hãi. Nó ước ao người bên cạnh nó lúc đó là mẹ. Sau cuối mẹ nó cũng đến , chỉ có nước mắt và nước mắt. Nó đã lặng câm trước những giọt nước mắt nức nở của mẹ. Ngày nó ra tòa lĩnh án , nó nhìn ngang , nhìn dọc để kiếm tìm người nhà , nhưng chỉ thấy mẹ và các cậu , các bác , còn bóng vía bố nó thì tịnh vô không thấy. Nó đã đắng cay muốn trào nước mắt vì tủi hờn. Nó đã khao khát đến cháy bỏng một lần được cha đến thăm. Ước mong tưởng hết mực bình dị với nhiều người nhưng với Tùng sao quá không thiết thật. “Tôi dễ dàng cảm nhận được nỗi buồn mà mẹ tôi đang phải gánh chịu , thương con nhưng không biết làm chi , bà chỉ biết yên ủi tôi và bảo tôi gắng gổ đi cải tạo một , hai năm rồi về. Nhìn từng giọt , từng giọt nước mắt của mẹ , tôi thấy đau như ai đó cầm dao đâm vào tim tôi , nhưng tôi vẫn gắng gổ chịu đựng và làm theo những lời dặn dò của mẹ. Sau một thời kì ra cải tạo , giờ đây khi tôi quen nghề nghiệp nhưng mỗi tối đi làm về , tôi lại ngồi độc thân đối diện với một nỗi buồn không tên. Tôi không biết tại sao tôi lại cô lập mình như thế. Tôi chỉ biết rằng tôi nhớ mẹ , nhớ gia đình nhỏ bé của tôi và tiếc cho số mệnh của mình. Giá như tôi bạo hơn , giá như có ai đó luôn bên cạnh dạy dỗ , cổ vũ thì có lẽ tôi đã không giẫm chân vào con đường bùn lầy...” – trong những đêm không ngủ được , Tùng đã trải lòng mình lên tờ giấy trắng. Chợt có nghĩ suy , tâm hồn một đứa trẻ cũng như tờ giấy trắng , người lớn vẽ gì lên đó , đẹp thì đứa trẻ được hưởng , mà xấu thì phải gánh chịu. Đoạn đời đầu tưởng là đẹp nhất của Tùng , đã bị chính người cha nó vẽ lên lòng hận cừu , mà dù sau này có tẩy xóa được , thì cũng vẫn sẽ để lại những vệt lem luốc. “Tôi được đưa vào Trại tạm giam Công an tỉnh Phú Thọ. Tôi chỉ biết chịu đựng cho vơi những nỗi buồn chôn giấu trong lòng. Trong thâm tâm , tôi vẫn hằng mong dù chỉ một lần , bố sẽ đến thăm tôi , sẽ quên những hận cừu và tôi sẽ có dịp được vỗ về trong tình yêu thương của cả cha và mẹ... Trong ý nghĩ của bao người , trại giam là chốn khắc nghiệt , là “đáy” của cuộc sống , nhưng phía sau những song sắt có vẻ sống lạnh lẽo ấy , tôi nhận ra thế cục không khép lại. Hưng thịnh mảnh đời đã một thời lầm lỡ như tôi được mở ra bằng khát vọng thấy một tương lai mới , sáng hơn. Và nơi đây đã thực sự trở nên ngôi nhà cho hàng trăm thế cục đã một thời lầm lỗi... Mẫu thân ơi , mẹ hãy tin con , con sẽ gắng gổ cải tạo để sớm được về với mẹ , để có khả năng chuộc lại lỗi lầm mà con đã gây ra. Con mong mẹ hãy sớm tìm lại sự bằng an trong tâm hồn... Và giúp con nói với bố rằng , con mong bố hãy đến thăm con dù chỉ một lần , con thèm lắm cảm giác được thương yêu trong vòng tay của cha me. Con sẽ giũ bỏ tội tình , đứng dậy làm người...”. Địa ngục cha của Nguyễn Mạnh Tùng , nếu vô tình đọc được bài viết này , mong rằng một ngày sớm nhất sẽ đến Trại tạm giam Công an tỉnh Phú Thọ , để một lần thôi nghe những tâm sự của cậu con trai mình. Có khả năng trong nghĩ suy của ông , Tùng là một đứa con hư , và ông còn giận nó. Nhưng người viết bài lại nghĩ rằng , tội tình nào cũng sẽ được thứ tha , nếu con người ta biết quay đầu ăn năn hối cải , nhất là với Tùng , nó đã biết thức bao lăm đêm để nắn nót viết lên những tâm sự của mình , những bài học tự rút ra cho mình , cho tương lai của nó sau này. Một con người khi đã hối cải với chính bản thân mình , thì đó là lúc lòng thiện đã ngự trị trong tâm hồn. Chỉ có sự bao dong , lòng nhân ái mới làm cho con người ta sống tốt hơn , lương thiện hơn. Ví như mở lòng ra mà có khả năng cứu rỗi được một tâm hồn , hẳn cũng là việc nên làm lắm chứ!
. sè sẽ .
. sè sẽ .
Comments
Post a Comment